HÃY YÊU ĐI RỒI LÀM GÌ THÌ LÀM Email : duchuanit@gmail.com

Một năm, hai năm, ba năm thì sao chứ
Nhớ thì về, thương thì tìm, vậy thôi ...

ĐỨC HUẤN BLOG

Blogger and Programer

. . .

About me

Lượt xem :1898

Chào anh, được biết blog của anh nhiều năm. Em có thể hỏi vài điều được không ?

-Vâng, rất sẵn sàng.

 

Anh có thể chia sẻ chút về bản thân và gia đình của mình được không ?

-Mình tên Huấn, đầy đủ là Lê Nguyễn Đức Huấn. Mình sinh năm 1990, năm con ngựa. Gia đình mình có 4 anh chị em. Chị gái đã kết hôn, có hai con. Hai anh trai mình độc thân. Mình sinh ra và lớn lên ở vùng Cam Phước – Cam Ranh, cách thành phố Nha Trang 40 km.

Mình học cấp 1, 2 ở quê. Sau đó vào cấp ba thì mình lên phố học. Tốt nghiệp cấp ba, mình đăng ký vào trường sân khấu điện ảnh Tp.HCM. Ý Chúa không muốn nên mình không được chọn ở nơi đây. Năm thứ hai mình tiếp thi, nhưng lại không được nữa. Mình xét tuyển vào trường Tôn Đức Thắng, phân hiệu Nha Trang, học ngành lập trình máy tính. Tốt nghiệp rồi mình đi làm.

 

Hồi nhỏ, ký ức nào làm anh nhớ nhất ?

-Thuở nhỏ, tôi có nhiều kỷ niệm lắm. Quậy có, dễ thương có. Mình nhớ nhất là kỷ niệm được nằm với hai anh trai của mình trên giường. Đó là buổi chiều chủ nhật. Mình chỉ nhớ vậy. Giờ thì chắc chẳng bao giờ có cảnh đó nữa. Các anh mình đã đi ở xa, cả năm nói chuyện với nhau còn khó, huống chi là …

 

Ký ức nào là tồi tệ nhất của anh ?

-Gia đình mình nghèo, vay mượn khắp nơi. Mỗi lần có người đến đòi tiền, người ta làm hung làm dữ lắm. Má mình khóc. Ba má mình cãi nhau. Nhưng biết làm sao được. Cuộc đời mà.

 

Anh thích gì nhất ?

Bút chì. Mình thích viết bằng bút chì. Mình hay xài loại bút chì màu vàng sẫm của Mango loại 2B – Black pencil.

 

Anh ghét điều gì nhất ?

-Mình ghét đi dự tiệc tùng. Đó như một dạng khổ sai của người trong thế giới hiện đại.

 

Anh bắt đầu viết blog từ khi nào ? Cơ duyên nào đưa anh đến nghiệp viết văn này ?

-Khi còn cấp ba mình bắt đầu viết nhật ký. Thời blog360, mình có viết một số bài rồi để đó. Nhưng mình cứ tiếp tục viết rồi lưu trong máy tính vậy thôi. Đến mãi sau này, khi mình học lập trình máy tính thì mình tự thiết kế website rồi có “Đức Huấn Blog” như bây giờ.

Nói thật là mình chưa bao giờ nghĩ mình có thể viết sách. Điểm văn cấp 3 của mình chưa ba giờ được 6 điểm, chỉ toàn 5 thôi. Mình cũng không hiểu cơ duyên nào nữa. Chỉ có thể tạ ơn đất trời thôi.

 

Anh có nghĩ mình là blogger nổi tiếng ? Em thấy Fanpage của anh có hơn 600 người like ?

-Chưa bao giờ. Mình chỉ dám nhận là mình thích viết. Viết là chút thời gian mình bình yên trong cuộc sống mình.

 

Ở Việt nam, khi nói đến các blogger, người ta thường hay nghĩ là chống nhà nước ? Anh nghĩ sao ?

-Đấy là do mọi người chưa hiểu hết. Mọi người ai cũng có thể trở thành blogger. Không một ai cấp chứng chỉ cho điều này cả. Trong giới blog, có nhiều mảng (đề tài) khác nhau : thời trang, công nghệ, ẩm thực, văn học, …..Chủ yếu là bạn đang muốn mình đi theo hướng nào. Thời đại hiện nay, người ta ít tin vào báo chí truyền thống hơn là mạng xã hội hay cộng đồng blogger.

 

Được biết anh đã có cuốn sách được in ?

-Tháng 08 năm 2014 mình có cho in cuốn tùy bút “Theo dấu người tình”. Cuốn sách ấy là tập hợp các bài viết của mình trên blog cá nhân. Mình khá là vui vì điều đó. Cũng nhận được nhiều lời khen chê, nhưng số lượng in ít quá. Không đủ hết cho tất cả mọi người. Hy vọng nó sẽ được tái bản.

 

Không biết sắp tới anh có dự tính gì cho cuốn thứ hai, thứ ba không ?

-Hiện tại mình đang thai nghén cho ra cuốn thứ hai “Theo cánh hải âu”, là cuốn tiếp nối “Theo dấu người tình”. Mình cũng đang dịch từ anh ngữ cuốn sách với tên tiếng việt là“Vũ trường thánh thiện”. Dự án sách “Những người bị Kinh Thánh bỏ quên” cũng đang viết nhưng hiện tại cũng đang tạm dừng, vì lý do ý tưởng.

 

Hỏi một câu khá riêng tư, anh đã có người yêu chưa ?

-Ngày trước cũng đã có, giờ thì lại trở lại với tình trạng độc thân rồi.

 

 

Thêm một câu hỏi khá tế nhị, anh là người Công Giáo ?

-Vâng, mình là người Công Giáo. Tên thánh rửa tội là Phêrô, khi thêm sức mình lấy thêm Lasan; đây đủ là Phêrô Lasan. Mình được thừa hưởng sự giáo dục này từ nhỏ, qua ba má, qua các cha xứ, mọi người trong xứ đạo.

 

Câu hỏi cuối cùng, trong tương lai anh có dự định gì không ?

-Mình muốn hoàn thành xong những tác phẩm của mình dự định. Mình cũng dành nhiều thời gian để học tiếng anh hơn. Dự án “coco beach” và “vietnamblogger” đang lên trong ý tưởng đầu, mong cũng sẽ sớm hoàn tất.

Mình mong muốn gia đình, bạn bè và mọi người đều bình an. Chỉ mong vậy thôi.

 

Cám ơn anh nhiều.

[ Ánh Dương Teresa ]

 


Tôi viết cho anh


Vết sẹo

Mưa làm sạch mọi thứ nhưng lại tạo nên những rãnh nước. Thời gian biến ...

Bí mật thời mực tím

  Có một câu chuyện bí mật mà suốt 7 năm qua, con dấu kín, ém ...

Đứa con kỷ niệm

Cam Ranh lặng im chuyển mình vào mùa mưa. Tôi tận hưởng những giờ phút nghỉ ...

Đi đám cưới người có đạo Công giáo mà không cử hành theo phép đạo

Hỏi: Đi đám cưới người có đạo Công giáo mà không cử hành theo phép đạo ...

Mây

Điều ngại ngùng nhất trong tình yêu là phải tỏ tình trước. Ngỏ lời với ...

Tự tình 2016

Những tờ lịch cũ chậm chạp, trì hoãn kéo tôi ở lại tuổi hai mươi ...

Cảm nhận bài viết