Đức Huấn Blog

Chỉ cần lương tâm ta ngay thẳng
Đúng hay sai, đó là chỉ chuyện của người

     

Hồng trần

July 17, 2019  |  Lượt xem : 406

Mấy đôi bạn trẻ yêu nhau, thề sống thề chết kiểu như “Không có em, anh chết đi chứ sống không ý nghĩa gì”, hay đám cưới của cặp diễn viên Hàn Quốc Song-Song tốn bao giấy mực để rồi hứa bên nhau mãi mãi. Mãi mãi là hai năm sau, họ chia tay. Giống như ai đó đã từng bảo “Không một điều gì là hoàn hảo.” Nghe kiểu như là với cả thế giới này chẳng có điều gì là tốt đẹp.

Mấy ngày trở về nhà, quê đang mùa sương sớm, tiếc là tôi quen với nhịp độ phố thị mà lay lắt mãi đến trưa trời trưa trật mới bừng tỉnh.

Sáng không đặng thì tối vậy.

Tôi đứng ngoài lan can, ngắm bầu trời đang chực chờ tối hẳn. Thấy chị đi ngang qua nhà. Tôi nói lớn:

– Đi đâu về thế ? Tám chuyện giờ mới chịu về ăn cơm ha.

– Có đâu, đi đám mà buồn quá nên về! ”

Mùa hè năm nào cũng như năm ấy. Hè gắn liền với chữ thi cử. Lúc ấy các bậc phụ huynh sẽ đè đầu mấy đứa con, đại khái sẽ bảo “Mày thấy con bác Tuyết không? Con bé ấy có hẳn được học bổng, được tuyển vào trường chuyên. Giờ lại ra nước ngoài du học con ạ. Mày liệu liệu bản thân mày đi.!

 

Những đứa trẻ lại không giỏi kể chuyện buồn đau, khi xung quanh chúng bao lời than trách tưởng là vô hại. Chúng phải bắt đầu nếm mùi vị của cô đơn và loay hoay biết đâu là lối rẽ.

Em là chàng trai nhỏ trong xóm của tôi.

Em đang loay hoay với cái độ tuổi đang bắt đầu dậy thì. Cơ thể thay đổi, tư duy thay đổi, nhãn quan với thế giới cũng thay đổi theo. Nhưng nỗi thống khổ riêng tư bắt đầu với tầm nhìn hoàn toàn khác xa người mà em gọi bằng bố, mẹ.

Mùa thi kết thúc, em cũng là lúc em phải chịu sự mắng nhiếc ngày này qua ngày kia, chỉ vì sĩ diện của gia đình, của mấy bà hàng xóm độc mồm độc miệng. Niềm hy vọng của bố em là em sẽ vào được trường chuyên của huyện.

Trong khi sức học sa sút dần cuối năm cấp hai, khiến em chỉ có thể vào trường cấp ba hạng hai trong huyện.

Sóng gió bắt đầu như thể em là một thủ môn để bóng lọt lưới vào những phút cuối giờ.

Ngày qua ngày, mặt em như thể là một đống hỗn độn cảm xúc mà người bố đặt vào đấy những cung bậc lo lắng và buồn tủi.

Mày không học được thì đi làm nông. Tiền của tao chứ không phải đồ từ thiện mà phân phát không cho mày.” Những câu na ná như thế, em cũng đã bắt đầu phải quen trong những bữa cơm hằng này.

 

Hai tháng trôi qua.

 

Một đêm trở trời, mưa bắt đầu tạt vào căn phòng. Bố em đi kiểm tra mấy cái cửa sổ thì phát hiện …

… em đã không còn hơi thở.

Sợi dây thừng treo một sinh mệnh trở thành nhân chứng cho một hành động giết người không thủ phạm. Tiếng òa khóc giữa đêm, tiếng mèo kêu hòa vào làm một mớ âm thanh hỗn tạp khiến cả xóm bừng tỉnh.

 

Người trong xóm chạy đến ùn ùn, rồi lại nhẹ nhàng rời đi. Ai cũng hiểu sự hiện diện của họ đã trở nên dư thừa trong cái đêm định mệnh ấy. Tiếng mấy cụ bà lẩm bẩm đọc kinh nhà đạo bắt đầu vang lên.

Xã hội là một tập thể lạ lùng. Ở đó người ta đánh giá năng lực của một con người qua kỳ thi, đánh giá mức độ giàu có qua tiền bạc, nhưng chẳng mấy ai đánh giá sự yêu thương bằng một cái ôm hay một nụ cười. Tôi bảo chị là ông bố này đã đầu tư một thương vụ quá lỗ, công tình nuôi mười mấy năm trời chưa thu hồi lại được điều gì đã thành cuộc làm ăn thất bại. Chỉ có Đấng Tạo Hóa là có lời khi không để cho loài người phải chết nhưng được sống một cuộc đời mới hạnh phúc và yêu thương hơn.

Chị buồn bã vào nhà “Thôi mệt ! Về đây”. Tôi nhắm nghiền đôi mắt rồi buông ly ca cao đang uống vội mà bước vào phòng.

Đồng hồ điểm mười giờ khuya.

Sương đêm, gió lạnh giữa mùa hè phố biển.

LNDH